May mắn hơn nữa, người điều trị cho chồng tôi hôm ấy lại là một bác sĩ giỏi, hút được hết máu đông trong người chồng tôi ra. Sau này tôi mới nhận thấy nguyên nhân tai biến của chồng tôi là do ăn mặn và hay ăn tôm. Cái này mọi người nên tránh. Chỗ kia từng đám sáu, bảy người đứng đánh rút. Họ chia hai tốp cầm kéo hai đầu dây lưới. Vì lưới dài và nặng nên họ hết sức ngả người co mạnh mà vẫn không đi lùi được chút nào tuy hai bàn chân họ luôn luôn dẫm bành bạch như lính tập 'dậm chân tại chỗ Có lần em hỏi anh là nếu phải chọn em và thuốc thì anh chọn gì? Anh trả lời ngay: "Em hỏi khùng vậy, tất nhiên là em". Em nghe vậy cũng yên tâm, và thấy anh hút chưa nhiều, nên em chấp nhận. Nhưng từ khi về sống với nhau thì anh không còn giữ gìn gì nữa. Tính khí trở nên thất thường. Là một người phụ nữ, không khó để nhận ra sự thay đổi tính khí bất thường của chồng mình. Một anh chồng ngoại tình sẽ không muốn vợ phát hiện ra điều mờ ám của mình. Và anh ta sẽ bắt đầu sử dụng thiết bị điện tử thường Ms. là một thuật ngữ sử dụng để gọi những phụ nữ chưa xác định là đã có chồng hay chưa, mọi người bắt đầu sử dụng Ms. vào những năm 1950 giống như một danh hiệu thể hiện sự tôn trọng, nó không thể hiện tình trạng hôn nhân của người phụ nữ. Sau đó thấy em tin tưởng, nên nói em ck cho tk Ninh Thị Vân Anh tiền lấy hàng, thêm nữa là kêu mua 100kg sầu riêng cho Chị Ba ở Nhật, rồi ko thấy tăm hơi sầu riêng đâu, rồi mua vali 4.2tr cũng vậy (khoản này hôm 6/9 em nói em báo công an rồi, thì bạn mới chuyển lại) chứng tỏ ppOVNV. Bạn đang đọc truyện Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? full đã hoàn thành của tác giả Hạnh Pinky. Lại bắt đầu 1 năm học mới, năm nay là năm 3 đại học rồi nên tâm trạng tôi đây chả còn hồi hộp, bỡ ngỡ như mấy mắm sinh viên mới vô trường đang lóng nga lóng ngóng tìm người quen như thế kia. Thang máy kêu "ting" tới lầu 6, tôi thất thểu tìm phòng học 603 theo chỉ định của học phần ở cổng thông tin trên website của trường. Nay đầu năm nên dân chúng có vẻ hơi vắng, chắc lại còn chưa muốn tạm dừng những cuộc chơi trong hè hay vẫn còn dưới quê lên thành phố không kịp. Ngó đồng hồ đã 6h50, còn 10 phút thầy cô sẽ vô lớp, tôi ráng lôi ổ bánh mì ra gặm cho đỡ đói. Chưa kịp táp miếng đầu tiên thì bọn lâu la trong lớp bắt đầu xì xào " Giáo viên mới vô khoa mình năm nay đó tụi mày, đúng soái luôn, chị tao khoá trên nói bữa giờ mà tao không tin" , " trai đẹp đâu ra vậy tụi bay? Dạy lớp mình môn này hả?" vàn bình luận nhốn nháo vang lên trong lớp. Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ông Xã Vô Tâm Phu Nhân, Còn Muốn Chạy? hay Mạt Thế Trùng Sinh Bạn Gái Hung Tàn Khi tôi quay trở lại phòng làm việc của thầy, thì ổng vẫn còn ngồi trên bàn đọc tư liệu gì đó. Mặc dù lúc này đang còn giờ nghỉ trưa, đây là 1 tấm gương sáng cho việc lao động hăng say đến quên thân quên mình. Do ban nãy khi dùng bữa xong, tôi có xin thầy cho tôi ngồi nói chuyện với anh Nam 1 lát. Vì anh có 1 số vấn đề muốn tâm sự và nhờ vả tôi. Thấy tôi mở cửa bước vào, thầy đặt mắt kính xuống bàn, nhìn tôi cười nhếch mép- Em đọc bao nhiêu cuốn ngôn tình chỉ để đi tư vấn hôn nhân và tình yêu hả? Chuyện mình lo chưa xong khoái đi lo chuyện thiên hạ.....Lại đây, anh ôm cái tung tăng tiến đến gần, sà thẳng vào lòng, ôm lấy cổ thầy ngồi mà không cần nói Sao anh không vô nghỉ đi, làm gì làm hoài vậy hả? Anh không biết mệt sao?- Anh chờ em. Bữa nay có kẻ theo anh đi làm, nên hứng khởi vô cùng tuôn trào. Kiểu này chắc ngày nào cũng phải dẫn em theo, rồi cho em ngồi đó để anh ngắm lấy động lực vừa nói vừa áp 2 tay mình lên má tôi ép lại, cho mỏ tôi chu ra y chang mỏ con cá nóc khi bị phình, rồi kéo mặt tôi lại hôn “chụt, chụt” vài cái. Tôi có vấn đề này trăn trở, nên nhíu mày hỏi thầy- Anh, công ty quá trời chị đẹp luôn, lại giỏi giang và học thức nữa, sao trước đây anh lại không chịu ai? Tại sao phải là em?- Ai biết, Hà Dĩ Thâm của em nói sao thì anh làm vậy nhướn mày gian xảo trả lời tôi. Khá lắm ông thầy già, nắm bắt rất tốt. Tôi oái ăm hỏi tiếp thêm câu này- Ví dụ em mà không xuất hiện, có bao giờ anh cứ thế mà ở vậy đến già không?- Có Vậy là trước đây anh không có hứng thú gì với phụ nữ luôn hả?- Coi như là Chà, nếu như con Mỹ cũng không xuất hiện luôn, có bao giờ sau này anh với anh Nam cũng không có hứng thú gì với phụ nữ, rồi 2 người lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy lại...Ây da...Tôi đỏ mặt tía tai khi nghĩ tới cảnh ấy, lấy 2 tay úp mặt lại, tự tưởng tượng bậy bạ trong đầu. Ông thầy già nghe tôi nói chuyện tào lao xong, bỗng sững người trợn mắt, cả người căng cứng vì không nghĩ tôi có thể mở miệng ra nói được vấn đề đó. Ổng giật tay tôi ra khỏi mặt, dùng 1 tay bóp chặt 2 má tôi lại, khiến tôi đau hết cơ hàm, không thể nói được gì chỉ biết la ú ớ. Thầy đanh giọng mắng mỏ con heo hư đốn, đầu óc chỉ chứa toàn bã đậu- Ăn nói hàm hồ cái gì đây hả? Ăn có thể ăn bậy, nhưng nói nhất quyết không được nói bậy nghe chưa hả? Anh đã dạy em sao? Không phải tía lia muốn nói gì thì nói mà. Cái miệng này của em xem ra chưa sưng nên chưa sợ đúng không?Dứt lời, ổng há mỏ cắn cái phập lên đôi môi chuyên buông những lời nghiệt ngã dành cho ổng, không chút lưu tình. Nghiến 1 cái đau dã man muốn lọt 2 tròng mắt rớt ra ngoài. Tôi giãy nảy đập lên ngực đẩy người ổng ra, tay đưa lên bưng cặp mỏ sưng tấy như miệng cá trê của mình muốn trào nước mắt. Người ta có bầu rồi mà còn không tha, hở chuyện cái là cắn, cắn gì cắn hoài. Ui da cái mỏ của tui. - Có dám nói bậy nữa không?- Em không dám, em không chắp tay xin lỗi, không dám hó hé hay tưởng tượng vớ vẩn trong đầu gì nữa. Thầy tắt vi tính, bế tôi từng bước tiến vào phòng nghỉ phía sau chỗ ổng làm việc. Nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường, sau đó tắt đèn cho tối 1 xíu để dễ chợp nằm cạnh, nghiêng người nhìn về tôi, tay đặt nhẹ lên chiếc bụng phẳng lì, chưa nhấp nhô miếng nào của con chửa đôi này. Rồi cúi người xuống, hôn nơi đang chứa 2 ”chú nòng nọc” nhỏ sắp thành tinh của ổng mà dịu dàng tình cha con rất đỗi thiêng liêng này, tôi lại ấm lòng, đưa tay rờ lên mặt ổng vuốt ve. Thầy áp tay mình lên bàn tay tôi, rồi kéo lại đôi môi của ổng, hôn nhẹ nhàng từng ngón làm tôi rung động, con tim yếu đuối lại xuyến xao không ngừng. Khi nhìn đôi mắt chứa đầy tình yêu mãnh liệt của tôi, thầy mềm lòng nhịn không nổi, phủ đôi môi quyến rũ của mình xuống. Tôi kịch liệt đáp trả. Đã bảo rồi, sáp lại nhau làm chi thể nào cũng có chuyện. Rồi có mần ăn được cái giống gì đâu. Thiệt á! Thầy cứ như vậy hoài.... tôi thích lắm, khà hôn trượt dần xuống cổ, cũng là lúc chiếc đầm của tôi bị tuột ra rồi liệng ở góc nào không biết. Hai nụ hoa được kích thích đang sưng tấy lên, bị ổng dày vò hết nhào, nắn rồi mút cho khỏi ngóc đầu lên nổi nữa. Chết cha tụi bay chưa? Này thì khoái ngóc. Đôi môi rời xuống eo, xuống bụng rồi triền miên xuống 2 bắp đùi, cứ tham quyến từng tấc da thịt khiến tôi rạo rực, đê mê không thể kiềm chế được. Nhưng tôi biết, nên dừng lại ở đây thôi, xuống nữa là sợ không nhịn nổi mà phiêu quên cả lối về, sấp nhỏ trong bụng còn xíu xịu à! Lỡ có chuyện gì lại hối hận không kịp. Nên ngóc đầu dậy nhắc nhở- Anh...đừng làm nữa, em không quan hệ được khẽ thở dài tiếc nuối, cụp đôi mắt tràn đầy ham muốn của mình xuống, khép 2 chân của tôi lại rồi nằm về vị trí cũ. Sau đó kéo tay ôm tôi vào lòng, đặt 1 nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, mắt ổng nhắm chặt lại như để kiềm chế dục vọng đang trào dâng trong cơ Anh nằm xíu rồi 1 giờ thiếu gọi anh dậy nha!Thấy tội ghê chưa, tôi xót xa mím môi nhìn ổng, đúng là không cam lòng để ổng chịu đựng như vậy. Nghĩ là làm, tôi nhanh chóng tuột khỏi vòng tay của thầy rồi luồn người xuống- Em làm cái gì vậy, ngủ giữ tay tôi lại, cúi đầu hỏi. Còn tôi cười lém lỉnh- Trưa nắng nóng, em thèm ăn kem!———————-Khi thầy mặt mày vui vẻ sáng láng, tràn đầy sự thoả mãn bước ra ngoài tiếp tục làm ca chiều. Tôi với điện thoại bắt đầu nhắn tin hỏi thăm con Mỹ, nhằm là cầu nối kéo 2 con người đang xa cách vì hiểu lầm về lại với Chim sẻ gọi đại bàng nghe rõ trả lời! - Nghe Sao rồi, mày và anh Nam đang có vấn đề gì sao?- Chia tay rồi!- Sao vậy??? Có chuyện gì mà đang vui vẻ lại chia tay???- Tao chán rồi, tao mệt rồi! Từ giờ tao sẽ méo tin thằng nào nữa, không yêu đương khỉ gió gì nữa cho mệt Gọi điện thoại nói chuyện đi, rồi kể đầu đuôi cho tao nghe được không?Sau đó cuộc gọi Messenger được kết nối, khi nhìn thấy khuôn mặt của con Mỹ, má ơi nó thảm thiệt sự. Hai con mắt sưng húp bọng đỏ luôn, anh Nam mà thấy cảnh này chắc đau xé ruột xé gan luôn cho xem. Thấy tôi, như có người tâm sự, nó rấm rức, nước mắt lại trực trào- Anh Nam...ổng lừa dối tao. Ổng lén lút qua lại với con em gái nuôi mới đi du học trở về. Tao thất vọng về ổng quá, hoá ra tình yêu mà ổng dành cho tao, chỉ là sự chịu trách nhiệm. Tao không cần thứ tình yêu ấy. Có phải ổng lại nhờ mày nói chuyện với tao phải không? Thôi khỏi đi, tao không nghe ai đâu. Tận mắt tao chứng kiến rồi, mày khỏi thay ổng giải thích với tao nữa. Từ từ tao cũng quên được ổng thôi, đừng lo cho này tôi đã được anh Nam kể cho chi tiết rồi, anh cũng đã nhận mình sai do không quyết đoán và rạch ròi ngay từ đầu, để dẫn đến cớ sự như thế này. Một sáng nọ, em gái của 1 người bạn thân lâu năm trở về nước, sau mấy năm qua Sing du học, anh cũng quý mến nó nên cũng coi như em gái của mình. Nhưng nó đâu hay biết là anh đã có con Mỹ rồi. Nên sáng sớm bấm chuông cửa nhà anh um sùm, anh ra mở cửa thì nó lao vào lòng anh ôm lấy ôm để. Con Mỹ từ sau nhìn thấy nên hơi hết hồn, định kéo anh ra hỏi cho ra ngô ra khoai thì anh đã đẩy con nhỏ đó ra trước. Sau đó quay lại giới thiệu với con Mỹ rằng đây là em gái nuôi, em của bạn thân anh. Cũng nói khéo với con nhỏ kia là anh đã có vợ xong 1 cái, mặt con kia thu lại vẻ hớn hở. Nó nhìn con Mỹ cười chào kiểu thách thức khiến con Mỹ phần nào đánh hơi được nguy hiểm tiềm tàng rồi. Mấy ngày sau, ngày nào nó cũng kiếm chuyện đến nhà chơi, mang cho anh Nam cái này, mua cho anh Nam cái kia. Tối tối là tiếng báo tin nhắn điện thoại của anh Nam cứ vang rùm beng- Anh ngủ chưa?- Anh ăn cơm chưa?- Bữa nào qua nhà em chơi nha!Con Mỹ nó điên máu lắm, nên làm ầm lên với anh Nam 1 trận. Anh hiểu ý vội xuống nước hạ hoả nó, nói rằng anh không có bất cứ quan hệ mập mờ nào với nhỏ đó cả, tất cả chỉ dừng lại ở tình anh em lâu năm thôi. Có gì anh sẽ nói khéo với nó, mong bà xã đại nhân mau chóng nguôi giận, cho hạ thần “làm 1 phát” rồi buổi chiều khi anh Nam chở con Mỹ về nhà, tự dưng anh lại nói với nó là lên nhà trước đi. Anh đi giải quyết công việc 1 xíu rồi về, thật ra là anh đi tìm con nhỏ đó để nói chuyện thẳng thắn và rõ ràng, tại sợ con Mỹ biết anh đi gặp riêng, lại hiểu lầm đâm ra suy nghĩ nhưng giác quan của phụ nữ mà, sao qua được mắt chị. Con Mỹ book Grab xe ôm lén đi theo anh, thất vọng vì anh đang trên đường đến nhà con nhỏ đó. Nhưng con Mỹ chỉ dám nhìn từ xa thôi, nên cơ bản không hề nghe được cuộc trò chuyện trong sân giữa anh Nam và con đó ra sao. Nhưng nó thấy, là chính mắt nó thấy anh Nam cùng con trà xanh đó trò chuyện gì đó, rồi con đó vội nhào đến hôn lên môi anh Nam, khoảnh khắc ấy nó đau lòng nhắm mắt quay vội lưng lại. Không dám chứng kiến tường tận cảnh tượng đau đến tan nát cõi lòng ra đàn ông ai cũng vậy, nó nghĩ rằng bản thân được sinh ra là để giống Maleficent, bị cắm cặp sừng dài to tướng lên đầu. Người ta bị cắm 1 lần là thấy đau muốn xón ruột gan rồi. Đằng này là bị đến 2 lần, chua chát quá, tàn nhẫn quá! Nó chả buồn lao đến làm ầm lên như lần nó bắt gặp thằng bồ cũ dan díu với con bạn hồi xưa. Tự nhiên trong lòng lại thấy tan nát đến nguội lạnh, đau đến chả còn cảm xúc nào cả. Rồi quay đầu kêu bác tài trở về nhà, âm thầm gom đồ ra đi không muốn vương vấn thêm điều gì. Nhưng đôi khi, việc tận mắt chứng kiến, chỉ là 1 nửa của sự thật thôi. Nó đâu biết rằng khoảnh khắc nó vừa quay lưng là anh Nam đã đẩy con nhỏ đó ra xém té xuống đất. Tức giận đùng đùng mà ăn nói lớn tiếng sừng sộ với con nhỏ đó đâu. Thế là cháy hết 1 căn nhà! Tôi và thầy cùng nhau ăn sáng và đi bộ đến trường sẵn tập thể dục. Mặc dù lúc 5 giờ sáng thầy đã dậy sớm tập gym rồi, nhưng vẫn muốn đi cùng tôi. Đứng trong thang máy, tôi rủ rỉ hỏi thầy- Sao thầy không đi xe vậy?- Đi vài bước là tới trường rồi, có khùng không mà đánh xe hơi vòng vòng cho mất tôi đang rất lo sợ, ổng cùng tôi đi thế này đến trường có phải là quá kì quặc và mờ ám hay không? Chẳng khác nào tự tạo sự nghi ngờ cho dân chúng. Rồi tin đồn rần rần lan đi, chắc tôi học không nổi Vậy lát ra khỏi chung cư, em đi trước cho lẹ, thầy đi sau ha. Chứ để người trong trường thấy em với thầy như vầy, nảy ra chuyện lớn luôn thầy này lúc nóng lúc lạnh, lúc lèm bèm rõ nhiều, lúc lại ăn nói kiệm lời cụt lủn, chỉ có khi “lên giường” là ngọt ngào sến súa với tôi để dụ khị thôi, thật đáng ghét. Thang máy mở cửa, tôi chuẩn bị phóng ra thì ổng chụp tôi lại- Trưa nhớ về ăn “Thôi mà thầy, hôm nay cho em ăn ngoài với bạn 1 bữa nha. Chiều em về sớm mà.” Tôi nắm lấy cánh tay ổng nũng nịu năn Bữa nay thui đó, ăn ngoài nhiều không tốt đâu. Chiều tôi về mà chưa thấy cái mặt em ở nhà là chết với gõ nhẹ lên trán tôi ra sức dặn dò. Tôi gật đầu ”dạ” rồi muốn tung tăng đi nhưng chưa đâu. Thầy kéo tôi lại đặt 1 nụ hôn nhẹ nhàng lên trán rồi mới thả tôi đi. Mặc dù lúc trước khi ra khỏi nhà, ổng đã đè hôn tôi tới tấp ở trển Người ta kìa thầy, kì quá nhăn nhó nhìn ổng mà ngượng đỏ mặt với những ánh mắt ngạc nhiên, hiếu kì của mọi người gần đó. Nắng sớm trải dài trên phố, xe cộ tấp nập nhộn nhịp đậu hàng dài chờ ở các giao lộ đèn xanh, đèn đỏ. Một ngày bận rộn lại bắt đầu, tôi nhanh chóng qua đường vì đèn dành cho người đi bộ chỉ còn 3 giây ngắn ngủi. Nhưng như thế là thầy đi sau tôi phải đứng đợi ở phía bên kia đường rồi. Tôi ngoái lại tìm bóng dáng của thầy, nắng chiếu vào mắt khiến tôi nheo lai và đưa tay lên che. Thầy đứng đó, bên kia đường, thân ảnh cao lớn cùng khuôn mặt sáng láng vô cùng anh tuấn nhưng rất kiên nghị, dường như thu hút ánh nhìn của biết bao cô gái và người đi đường. Nhưng ánh mắt của thầy lại chỉ dõi về tôi, từ đằng xa tôi có thể thấy rõ trong đôi mắt chim ưng khó tính đó tràn ngập yêu thương và sự cưng chiều. Tôi nhoẻn miệng cười thật tươi nhìn về phía thầy, thầy ngẩn người ra trong giây lát nhưng cũng cười lại với tôi, 1 nụ cười ấm áp hơn cả những tia nắng ban mai lúc nhanh chóng bước vào cổng trường gật đầu chào chú bảo vệ 1 tiếng. Chú nhìn tôi như việt kiều mới về nước mà thốt lên- Trời, mấy bữa không gặp sao nay nhìn con lạ quá vậy, đẹp ra quá chừng “Đẹp ra xấu ở lại hả chú.” Tôi hài hước đáp “Ủa mà tay con bị gì bó bột vậy?” Chú vừa hỏi vừa chỉ vào cổ tay đang bó bột của Hôm bữa con té xe bị nứt xương, nhẹ à chú, không sao nói với chú vài câu rồi tiến vào sảnh trường. Đi được 2 hay 3 bước thì 1 cánh tay con trai quen thuộc quàng lên vai tôi sau đó là giọng nói giễu cợt vang lên bên cạnh- Em yêu, bữa nay đi học lại rồi sao? Có nhớ anh không?Thằng Khoa 1 tay vác balo, tay còn lại quàng cổ vác vai tôi, miệng thỏ thẻ sát khuôn mặt khiến tôi muốn rợn da gà. Tôi đẩy vội nó ra lườm nguýt bĩu môi- Ai thèm nhớ mặt chó dưng nó nhìn tôi đơ ra vài giây, rồi đưa tay vuốt nhẹ lên má tôi 1 cái- Có mấy ngày không gặp, sao nay nhìn ngon cơm quá “Xịt! Ngon thì mày cũng không có ăn được đâu. Tính ăn thịt đồng loại hả? Haha.” Tôi xéo sắc đáp lại nó. Nhưng nó cũng không vừa- Cứ đưa đây xem tao có ăn không? Nhai tới xương luôn, mlem mlem...- Biến và nó vừa đi vừa giỡn hớt tự nhiên tôi cảm nhận có 1 luồng khí lạnh từ sau lưng lướt qua. Đôi mắt chim ưng ban nãy còn nhìn tôi cười âu yếm, giờ đã sắc lẹm như muốn giết người đến nơi. Thầy đi qua tôi và thằng Khoa, mắt khẽ híp lại liếc tôi như muốn cảnh cáo rồi đi thẳng lên văn phòng. Tôi sợ muốn quíu người, xô vội thằng Khoa ra- Thầy tao kìa, mày muốn giết tao không dao hả?- Làm gì mày sợ ổng dữ vậy? Lát trưa có hội sinh hoạt các câu lạc bộ trong trường. Bữa nay tới câu lạc bộ âm nhạc của tao, nhớ xuống nghe anh mày hát tôi với nó chia tay mỗi người 1 ngả về phòng học của mình. Thấy tôi lên lớp, tụi bàn tôi tự nhiên xì xào bàn tán làm tôi chột dạ. Thanh và Mỹ mừng rỡ đến bên tôi. Mặc dù tôi lựa chọn trang phục cực kì đơn giản, chỉ áo thun trắng và chiếc quần Jean ôm sát, không hiểu sao ai cũng kêu trông tôi khác lạ. Hay do ở với thầy riết nên thần thái hưởng ké được 1 xíu chăng?- Đù, nay như người khác vậy má. Nhà trúng số hay có đại gia bao nuôi vậy?Tôi giật mình trong lòng. “ Bao nuôi” - từ này dành cho mấy người con gái thích hưởng thụ, cần 1 người đàn ông kinh tế giàu có chu cấp hàng tháng, việc cô ta cần làm là bỏ thân xác xuân xanh của mình mua vui cho những gã đàn ông đó. Tôi biết bọn nó chỉ chọc tôi cho vui, không có ý gì hết nhưng lại thấy mình cũng giông giống hoàn cảnh vậy! Tiếng lòng tôi vỡ toang, tôi như sực tỉnh ra điều gì đó. Vậy có phải thầy Vũ coi tôi là “sugar baby” như trend bữa giờ tụi trên mạng hay nói. Ngẫm lại, thầy đã lo đủ thứ cho tôi và cả gia đình tôi nên muốn tôi “ dùng thân báo đáp cả đời” như lời thầy từng nói. Vậy thì câu trả lời quá rõ ràng rồi còn gì? Tôi thấy chua xót trong lòng, không nghĩ rằng có 1 ngày bản thân mình vô tình lại thành gái bao. Danh phận mà có chết tôi cũng không bao giờ muốn nhận và thực Mày bị gì vậy?Thấy tôi đơ ra, tụi bạn quơ tay trước mắt kéo tôi về thế giới thực. Tôi vội lấy lại vẻ bình thường, mặc dù trong lòng đã đổ À, có gì đâu. Tự nhiên tao sực nhớ sáng quên mang đồ cho con nhỏ chung nhóm Wow! Vy Anh. Bữa nay mày xài túi xách Prada luôn “ À à... fake má ơi. “ Tôi giả lả cười xạo xạo với tụi Ê Thanh, bữa nay nó đeo trang sức luôn kìa, điều mà nó ghét nhất từ trước đến Mỹ nó ùa lên mách nước với con Thanh. Chúng nó đánh giá tôi từ trên xuống như máy radar dò sóng, rồi đồng thanh nói không ai hẹn trước- Mày đang giấu tụi tao chuyện gì đúng không?Tôi ấp úng khổ sở, không biết phải trả lời tụi nó ra sao thì may thiệt, các thầy cô vào lớp. Tụi tôi tản ra đi về phía giảng viên của mình. Tôi còn đang suy nghĩ miên man nhiều thứ trong đầu, nên không hề biết ánh mắt thầy đang nhìn tôi tỏ vẻ không hài lòng nãy giờ. Thầy đổi điện thoại đời mới nhất cho tôi, sắm luôn cho tôi 1 con Macbook cấu hình khủng cho việc học. Còn đưa cả cho tôi 1 thẻ tín dụng không giới hạn, để tôi thích gì xài đó, không cho tôi đi làm thêm nữa. Mặc dù tôi đã nằng nặc từ chối không ngừng, nhưng ổng gầm lên 1 cái làm tôi hồn siêu phách tán nhận lấy không dám do dự. Nhưng chắc tôi cũng tìm cách lén đi làm lại thôi. Thẻ tín dụng này tôi sẽ ráng giữ, quyết để bản thân không bao giờ đụng tới nó. Vì tôi đã nợ thầy quá quá nhiều rồi! Mặt mũi nào mà dám xài tiền của thầy nữa. Chả khác nào tôi tự nhận mình là gái bao Em Vy Anh ra đây, cho tôi coi bản thiết kế, để xem tiến độ tới đâu rồi!- “Vy Anh, thầy gọi kìa.” Thấy tôi ngồi như trời chồng không phản ứng trước tiếng gọi của thầy, lũ bạn chung nhóm khều tôi Hả, dạ dạ..Tôi lúng túng mang tập vở ra chỗ thầy, ráng trình bày nhanh gọn dễ hiểu. Cũng cố tỏ ra mình chỉ là 1 người sinh viên bình thường, không có bất kì mối quan hệ mờ ám nào với thầy. Nghe tôi nói xong, tự nhiên thầy kiếm chuyện bắt bẻ la mắng tôi quá trời. Nào là sai quy trình, chậm tiến độ..bla bla. Mặc dù ở nhà ổng đã vài phần ưng ý bài của tôi rồi. Thấy thầy nộ tôi, mấy đứa trong nhóm sợ co người. Nghĩ rằng không biết tôi có làm gì đắc tội với thầy không, mà để thầy khó chịu như vậy? Tôi ngu người chả biết chuyện gì đang xảy ra với ổng, chỉ chưng ra bộ mặt ngu không thể tả, mặc ổng la mắng. Cứ ngỡ rằng con tim này quá sắt đá không muốn mở lòng với ai, nhưng ngày mà em ngã vào lòng tôi thì bức tường băng giá ấy sụp đổ. Đôi mắt trong veo của em, nụ cười xinh đẹp của em, sự thuần khiết của em, mọi thứ của em tôi đều muốn chiếm hữu của riêng mình. Tôi nguyện dùng cả phần đời còn lại để thương yêu, chăm sóc và cưng chiều em luôn mãi. Truyện đôi lúc bàn về cuộc sống hôn nhân và tình dục vợ chồng. Mong các bạn dưới 18 tuổi nên thận trọng. Mình không muốn dạy hư các bạn này do Hạnh Pinky cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon  

nên gọi anh là thầy hay chồng